-
-
-
Tổng tiền thanh toán:
-
Yêu thích cái đẹp, có gu thẩm mỹ tốt Cái đẹp ở khắp mọi nơi xung quanh ta nên nếu là một người có khả năng cảm nhận nghệ thuật tốt, bạn sẽ có những góc nhìn khác về những sự vật rất đỗi bình thường. Điều này sẽ được thể hiện ít nhiều ở khả năng học các môn văn hóa như ngữ văn, âm nhạc hay mỹ thuật. Nếu bạn có thiên hướng cảm thụ văn học, hội họa tốt, bạn sẽ có nhiều lợi thế hơn trên con đường tiến tới mục tiêu nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Bên cạnh đó, một người có gu thẩm mỹ tốt trong việc phối quần áo bắt mắt, thu hút, tinh tế cũng là những người có năng khiếu nghệ thuật. Sở hữu nhiều hoa tay Những người có nhiều hoa tay luôn khéo léo hơn. Điều này đặc biệt thể hiện ở những công việc yêu cầu tính tỉ mỉ, chi tiết như may vá, thêu, vẽ. Tuy không có một nghiên cứu chính thức nào về việc người có hoa tay sẽ chụp ảnh đẹp nhưng bạn có thể nhận ra điều này khi tiếp xúc với những nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Bởi lẽ, khi chụp hình, chỉ một chuyển động nhỏ của tay cũng ảnh hưởng đến chất lượng bức ảnh. Do vậy, những người khéo léo sẽ kiểm soát cách cầm máy tốt hơn những người vụng về. Có tư duy khác biệt, có phần nổi loạn Để biết mình có “khác biệt” đôi chút với đám đông hay không, bạn có thể dựa vào gu thưởng thức âm nhạc, phim ảnh hoặc phong cách thời trang của mình. Nếu là người xuyên nghe những bản nhạc, xem những tác phẩm điện ảnh thiếu tính “đại chúng” nhưng vẫn cảm nhận được hết giá trị của nó, bạn chính là người có “chất” nghệ thuật mà ngành nhiếp ảnh đang cần. Nếu thích những thứ khác biệt và mong muốn tạo ra những bộ hình mang cá tính của riêng mình, hãy bắt đầu học nhiếp ảnh càng sớm càng tốt. Yêu thích sự độc đáo Sự độc đáo, khác biệt chính là điểu thể hiện cái gu của bạn trong nghệ thuật. Nghề nhiếp ảnh đòi hỏi bạn phải có chất riêng để tạo nên những tác phẩm mang bản sắc của chính mình. Đừng ngaiọ ngùng khi có thể gu thẩm mỹ của bạn hơi khác người một chút. Đôi khi những gì bạn yêu thích không được lòng số đông nhưng không nghĩa tác phẩm đó không mang giá trị nghệ thuật nào. Quan trọng hơn hết bạn phải hiểu được “cái chất” của bạn là gì, làm thế nào có thể truyền tải thông điệp bạn muốn cho người khác hiểu như bạn. Học một khóa chụp ảnh Không bao giờ là dễ dàng khi phải bắt đầu điều gì đó từ con số không. Muốn trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp bạn cần trang bị nền tảng cơ bản cho chính mình. Mày mò nghiên cứu tự học hỏi là điều đáng quý và nên làm, tuy nhiên đầu tư vào một khóa học nhiếp ảnh biết đâu là một lựa chọn sáng suốt hơn. Bạn có thể tham gia các khóa học chụp ảnh ngắn hạn hoặc theo chủ đề như khóa học về bố cục, xử lý ánh sáng, học chỉnh sửa ảnh hậu kỳ,… Đi học tại một nơi chuyên đào tạo nghề nhiếp ảnh uy tín sẽ giúp bạn tiết kiệm được thời gian rất nhiều. Máy chụp ảnh Bạn nên nhớ rằng, máy ảnh là thiết bị hỗ trợ bạn tạo ra tác phẩm nghệ thuật nhưng không có nghĩa đầu tư thiết bị càng xịn tác phẩm của bạn càng đẹp. Một bức ảnh đẹp hay không điều này còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là cái nhìn của bạn đối với nghệ thuật chứ không phải chỉ cần máy ảnh tốt là tạo ra được những bức ảnh đẳng cấp. Thế nên hãy trang bị cho mình những thiết bị có khả năng tạo ra những kết quả mà bạn mong muốn. Nhiều nhiếp ảnh gia nổi tiếng trên thế giới có khi họ chỉ cần một máy ảnh đời cũ hay thậm chí chỉ là chiếc điện thoại vẫn có thể tạo ra những bức ảnh mang giá trị nghệ thuật cao. Hãy đầu tư những gì nằm trong khả năng của bạn và tập trung nhiều hơn vào khả năng của chính mình. Kiên trì học hỏi Bạn nghĩ mình đã có đủ kiến thức cơ bản, máy móc cũng ổn rồi vậy thì đã đến giai đoạn lăn xả tìm kiếm kinh nghiệm xương máu cho bản thân. Đừng ngại ngần khi bắt đầu bằng những công việc lặt vặt, như phụ xách đèn, phụ vác đô, set up thiết bị ở những buổi shooting của đàn anh đi trước. Biết đâu bạn có thể học được rất nhiều thứ hay ho mà trên ghế nhà trường bạn cũng chưa từng được học. Luôn kiên trì và tập trung vào đam mê của bản thân. Đừng vì những thành tựu mình đã đạt mà xao nhãng mục đích ban đầu của chính mình. Kiên trì học hỏi, kiên trì cải thiện bản thân mình chính là yếu tố then chốt quyết định thành công của bạn trong nghề nhiếp ảnh. Chụp ảnh là một công việc thuộc phạm trù nghệ thuật nên đòi hỏi bạn cần kiên tâm, chịu khó và chăm chỉ. Việc luyện tập liên tục sẽ giúp năng lực chụp hình của bạn tốt dần lên theo năm tháng nhưng để cho ra được những bức ảnh đỉnh cao nhất, bạn cần có đam mê với lĩnh vực nghệ thuật này. Nếu đã có sự yêu thích nhất định đối với nghề nhiếp ảnh, bạn nên đầu tư nhiều thời gian vào việc tìm hiểu những bộ hình nghệ thuật, từ đó dần có khả năng cảm nhận tốt, dễ dàng nắm bắt được “cảm xúc” của bộ hình và bắt tay vào thực hiện tác phẩm của riêng mình. Với những người đã có sẵn tố chất nhiếp ảnh, ngay cả với một thiết bị chụp đơn giản như điện thoại, họ cũng có thể cho ra những bức ảnh đầy tính nghệ thuật. Hy vọng bài viết này đã giúp bạn nhìn nhận đúng về đam mê của bản thân đối với nghề nhiếp ảnh.
Vào một ngày đẹp trời ở Montreal, tôi vừa đi bộ vừa nghe một chương trình radio nổi tiếng về nhiếp ảnh. Tập podcast hôm đó nói về nhiếp ảnh du lịch và khách mời là hai nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp dày dặn kinh nghiệm. Ở mục Hỏi - Đáp cuối podcast, câu hỏi đầu tiên đã ngay lập tức khiến tôi chú ý. Tại sao lại như vậy? Vì trước kia tôi cũng đã từng có thắc mắc giống như vậy rất nhiều lần. Thay vì nói về các vấn đề phức tạp của nhiếp ảnh du lịch, các nhiếp ảnh gia lại chỉ tập trung vào một khía cạnh: địa điểm chụp. Tôi khá thất vọng về câu trả lời của họ, vì với tôi, vị trí địa lý không phải là yếu tố quan trọng nhất. Để chụp ảnh du lịch chuyên nghiệp, bạn không nhất thiết phải “mở màn” bằng cách đi thật xa, tới những nơi thật đặc biệt thì mới có thể tạo nên những bức hình xuất sắc. Đó là lý do tại sao tôi đã tổng hợp lại những trải nghiệm của bản thân từ khi mới vào nghề và viết ra bản hướng dẫn 4 bước này dành cho những ai muốn “dấn thân” vào nhiếp ảnh du lịch nhưng lại chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng trước hết, đừng khởi động cuộc hành trình đến với nhiếp ảnh du lịch bằng một chuyến đi tới Nam Á nhé! Bạn sẽ lãng phí thời gian và tiền bạc đó, chưa kể nó còn có thể khiến bạn thất vọng nữa. Hãy bắt đầu một cách đơn giản để từ đó phát triển và tiến lên cao và xa hơn! Bước 1: Bắt đầu từ những nơi gần gũi nhất Chẳng cần đi đâu xa, bạn có thể bắt đầu chụp ảnh ngay tại những địa điểm thân quen xung quanh nơi mình sinh sống. Có thể bạn chưa nhận ra, nhưng công viên là nơi rất lý tưởng cho việc tập chụp ảnh của bạn đó! Công viên có gần như đầy đủ những yếu tố cần thiết cho những bức ảnh tuyệt vời: cây cối, con người, cảnh quan thành phố... Hãy thử tới công viên gần nhà để chụp ảnh vào những thời điểm khác nhau trong ngày, chẳng hạn như khi bình minh hay hoàng hôn, khi trời mưa hay trời nắng... để học cách điều chỉnh ánh sáng sao cho phù hợp với từng điều kiện ánh sáng khác nhau. Qua đó, bạn cũng sẽ tự khám phá ra mình cần những công cụ gì cho nghiệp chụp ảnh du lịch của mình. Chẳng hạn với tôi, tôi đã nhận ra từ khá sớm rằng mình thích kiểu tối giản. Những gì tôi cần chỉ đơn giản là một chiếc thân máy với ống kính đa năng để có thể chụp nhiều cảnh khác nhau. Tôi từng dùng máy Canon 60D kèm ống kính Sigma 17-70mm trong nhiều năm, còn hiện giờ tôi dùng một bộ tương tự là Sony a6000 kèm ống kính Sony 16-70mm. Tôi cũng tlhừa nhận rằng mình có khá nhiều thiết bị phục vụ cho nhiếp ảnh, bao gồm ống kính góc rộng (Sony 10-18mm), chân máy ảnh (tripod), kính lọc và thiết bị điều khiển đèn chụp máy ảnh. Tôi cảm thấy khá may mắn vì gần nhà có một công viên rất đẹp. Vậy nên mỗi khi mua phụ kiện mới, tôi đều ra đó chụp thử. Ngày tôi mới chuyển từ máy Canon sang Sony, công viên đó là nơi cực lý tưởng để tôi làm quen với máy ảnh mới của mình. Bước 2: Mở rộng bằng những chuyến đi ngắn trong ngày Bước tiếp theo, bạn hãy đi tới những nơi xa hơn một chút (cách nhà khoảng vài chục cây số). Những chuyến đi này không những giúp bạn thư thái đầu óc, mà còn là cơ hội “vàng” để bạn tiếp tục trau dồi kỹ năng chụp ảnh của mình. Mỗi chuyến đi là một lần trải nghiệm để bạn nhận ra mình cần cải thiện những kỹ năng nào, hay những công cụ mình đang sử dụng có đáp ứng nhu cầu bản thân hay không. Bạn sẽ biết mình cần bao nhiêu pin dự phòng cho máy ảnh, thẻ nhớ với bộ nhớ bao nhiêu là đủ, có cần đem theo tripod hay không… Trước khi đi, đừng quên “hỏi” Google, bản đồ hay các nguồn thông tin khác và tìm hiểu trước về những địa điểm lý tưởng để chụp bình minh hay hoàng hôn tại nơi bạn chuẩn bị tới nhé! Với chuyến đi ngắn trong ngày như vậy, bạn có thể sẽ không “bắt” được cả hai khoảnh khắc đó, nhưng hãy cố gắng chụp được một trong hai thời điểm: khi Mặt Trời mọc hoặc khi Mặt Trời lặn. Khi đã cảm thấy thoải mái với các chuyến đi ngắn trong ngày, bạn có thể “lên cấp” với những chuyến đi kéo dài nhiều ngày hơn. Bước 3: Tiếp tục với những chuyến đi dài ngày Đây chính là lúc hành trình chụp ảnh du lịch thực sự bắt đầu! Từ Montreal đi New York, Boston, Toronto hay thác Niagara mất khoảng 5-7 tiếng. Những lần đi xa để chụp ảnh của tôi bắt đầu từ những chuyến đi kéo dài khoảng 2-3 ngày tới những địa điểm như vậy. Với những chuyến đi dài, bạn cần chuẩn bị và tìm hiểu kỹ hơn về mọi thứ, đặc biệt là về những thời điểm chụp ảnh đẹp trong ngày. Lúc này, một vấn đề mà không ít người thắc mắc là xử lý hậu kỳ chỉnh sửa ảnh như thế nào. Tôi sẽ không đưa ra hướng dẫn cụ thể nào về vấn đề này, vì theo kinh nghiệm của tôi, lịch trình sẽ luôn thay đổi và không chuyến đi nào giống chuyến đi nào cả. Ví dụ ban đầu, tôi luôn chỉnh sửa ảnh vào cuối mỗi ngày. Nhưng giờ đây, tôi tập trung hơn vào việc chụp hình và bắt đầu tiến hành chỉnh sửa sau khi đã hoàn thành chuyến đi và trở về nhà. Tuy nhiên, tôi luôn đem theo máy tính bảng để có thể kết nối với máy ảnh, từ đó nhận ảnh thông qua sóng Wi-Fi một cách dễ dàng rồi chỉnh sửa với Snapseed và đăng lên mạng xã hội. Tuy nhiên, quá trình sao lưu dữ liệu của tôi lại không thay đổi nhiều. Thông thường vào cuối ngày, tôi sẽ sao lưu tất cả ảnh vào hai ổ đĩa rời khác nhau, 1 ổ tôi đem theo trong balo và ổ còn lại tôi để ở một nơi an toàn hơn là phòng khách sạn hoặc cốp xe. Ngoài ra, tôi cũng không vội xóa dữ liệu trong thẻ nhớ. Tôi để ảnh trong thẻ cho tới khi tất cả 4 thẻ của mình đã đầy bộ nhớ và chỉ khi đó mới bắt đầu tiến hành xóa dữ liệu. Một điều rất hay ở những chuyến đi dài ngày là bạn không cần quá cầu kỳ trong việc chọn các thiết bị và dụng cụ đem theo mình. Bạn có thể cho mọi thứ vào cốp xe ô tô và lấy những dụng cụ phù hợp với hoàn cảnh chụp khi cần thiết. Bước 4: “Tranh thủ” trong những chuyến du lịch cùng gia đình Bước tiếp theo là hãy tận dụng những lần du lịch cùng gia đình. Tuy nhiên, bạn cũng nên chú ý cân bằng để việc chụp ảnh của cá nhân không ảnh hưởng tới chuyến đi của cả gia đình. Những chuyến du lịch cùng gia đình có thể là cơ hội tuyệt vời để bạn nâng tầm khả năng chụp ảnh du lịch của mình. Đây cũng là lúc bạn tìm hiểu và xem xét kỹ hơn về việc nên đem theo những thiết bị gì để phục vụ cho chuyến đi. Trong lần du lịch đầu tiên tới Cuba cùng gia đình, tôi đã đem theo tất cả những thiết bị mà mình có nhưng lại chẳng dùng đến mấy. Sau lần đó, tôi rút kinh nghiệm chỉ đem đi những thứ cần thiết nhất. Vậy tôi đã lên kế hoạch cho những chuyến đi này như thế nào? Đầu tiên, tôi sắp xếp lịch trình chuyến đi như bình thường và ưu tiên các hoạt động của cả gia đình. Sau khi mọi thứ đã được lên lịch rõ ràng và tất cả mọi người đều vui vẻ với lịch trình đó, tôi mới bắt đầu chuẩn bị cho “công cuộc” chụp ảnh của mình. Trong chuyến du lịch cùng cả nhà, khoảng thời gian “vàng” mà bạn có thể dành 100% công sức và tâm huyết vào việc chụp ảnh của cá nhân là khi tất cả mọi người đều đang ngủ. Mỗi ngày trong chuyến đi, bạn có thể thức dậy trước mọi người vài giờ để bắt được cảnh mặt trời mọc. Vào lúc bình minh, tất cả mọi người đều đang “say giấc nồng”, dù là các thành viên trong gia đình bạn hay khách du lịch tại khu vực đó. Vào các thời điểm khác trong ngày, bạn có thể tập trung vui chơi và tận hưởng cùng gia đình. Đây là điểm mấu chốt để bạn có một chuyến đi vui vẻ khi kết hợp du lịch cùng gia đình và chụp ảnh du lịch cho riêng mình. Mùa hè năm ngoái, vợ chồng tôi đã tới Thác Niagara. Vào ban ngày, khu vực này đông khách tham quan tới mức tôi không có cơ hội để dùng tới tripod. Rất khó để chụp được một bức ảnh mà không vướng người lạ xung quanh. Sáng hôm sau, tôi tới thác trước bình minh và có cảm giác như mình đang bao trọn cả địa điểm tham quan này vậy. Khác hẳn với khung cảnh náo nhiệt ngày hôm qua, người duy nhất tôi gặp ở đây là một nhiếp ảnh gia khác cũng đang muốn chụp ảnh du lịch giống mình. Như vậy, sau khi đã trải nghiệm khoảng chục lần dạo chơi quanh phường, dăm bảy lần đi chơi ngắn ngày và vài lần đi du lịch cùng gia đình, bạn có thể tự tin hơn với khả năng chụp ảnh của mình và sẵn sàng cho những chuyến đi “chuyên dụng” phục vụ cho sự nghiệp nhiếp ảnh du lịch của bản thân.
Chụp lặp đi lặp lại 1 địa điểm ? ANh em nào đã trải qua tình trạng chụp 1 đối tượng, 1 không gian mỗi ngày và lặp đi lặp lại trong khoảng thời gian dài chưa ? Cái gì lặp đi lặp lại hàng ngày thì nó cũng sẽ chai lì và hết cảm xúc nếu … ? Nó đã từng xảy ra với mình. Đó là mối quan tâm mà mình nghĩ ai rồi cũng sẽ trải qua. Nó thách thức giới hạn bản thân, để bản thân đi tìm cách nhìn mới, tìm lại cảm xúc mới, mài dũa khả năng nhìn bằng mắt. Nó có thể bóp chết mood chụp hình của bạn và cũng có thể để khả năng sáng tạo của bạn thăng hoa. TÌM KIẾM ÁNH SÁNG Mình hay thoái thác tìm lý do để lười chụp vì chán, vì ánh sáng trong nhà không đủ tốt, vì máy ảnh không đẹp, vì decor không đúng cái mình thích ,, bla bla bla một khi đã lười thì lý do sẽ có muôn vạn hình dạng …… Nhưng mình tạo thông lệ mỗi ngày đều cầm máy chụp 1 cái gì đó để edit,để đăng đã chứng minh mình sai. Mình luôn tìm được hướng để chụp cái mà mình định chụp. Mọi thứ mình chụp trong nhà đều liên quan đến cái cửa sổ :)) vì nó là nguồn sáng mềm và rõ nhất trong nhà, mình cố gắng để khu đó nó sạch, thoáng nhất có thể, đồ đạc ít để bớt phân tâm nhiều trong ảnh. TẬP DỰ ĐOÁN TRƯỚC HÌNH ẢNH SẼ RA NHƯ THẾ NÀO Mình chụp ảnh về những con mèo mỗi ngày, nên càng ngày càng trở nên tinh ý hơn. Mình đoán chính xác thời điểm con mèo sẽ ngó về hướng mình hay cong mình đi chỗ khác. Điều này không xảy ra trong 1 sớm 1 chiều, mà là kết qủa của việc chụp hàng ngày. Dành nhiều thời gian quan sát xung quoanh, nó có thể sẽ giúp được nhiều về phép dự đoán những khoảnh khắc có thể chụp hơn là bạn điên cuồng đi tìm kiếm. Hãy chụp lifestyle trong cuộc sống của bản thân nhiều thật nhiều, rồi anh em sẽ thấy nó rất hữu dụng trong ảnh cưới, đặc biệt về góc nhìn. TIP nhỏ là anh em hãy sử dụng ống kính mà mình ít sử dụng nhất, hoặc không phải thế mạnh để tìm được cái góc mới, cảm xúc mới. Có thể sẽ khám phá có vài hiệu ứng thú vị gì đó, biết đâu được. Cam kết là chỉ chụp không gian đó hàng ngày không có nghĩa là bạn không thể thêm gì vào không gian đó, có thể gọi người yêu đến làm dăm ba tấm rồi làm gì thì làm :D , rồi cũng có thể mang 1 cuốn sách hay bất cứ thứ gì đó. Phá bỏ đi sự đơn điệu của việc chụp ảnh mỗi ngày giúp cho bản thân, cảm xúc luôn tươi mới và có động lực cho các dự án chụp ảnh của anh em. Chụp 1 chủ đề hàng ngày để luyện khả năng nhìn và tìm cảm hứng là một dự án cá nhân mà bất kỳ ai cũng có thể làm được. Tất cả những gì cần là bắt đầu cầm máy ảnh của mình lên mà thôi. Khả năng thật sự là vô tận nên anh em đừng lười là có thể thực hiện. Chúc anh em có thật nhiều cảm xúc chụp ảnh tươi rói như mới có người yêu lần đầu.
Ảnh cưới là đặc sản của nhiếp ảnh , cho dù nó mang phong cách gì đi nữa. Với tư cách là người chụp ảnh cưới, nhiệm vụ của chúng ta là gì? Chúng ta kể câu chuyện của họ qua PHONG CÁCH nhiếp ảnh của mình. Kết nối bức ảnh, câu chuyện của bạn với người xem là điều rất rất quan trọng, nó khiến người xem cảm nhận được gì hay không khi nhìn vào những tác phẩm mà bạn chụp. Rất nhiều bạn đã inbox mình hỏi làm sao để thay đổi cách chụp, làm sao để tìm mood trong buổi chụp, làm sao để tương tác kết nối giữa hai người, em muốn khác đi những không biết bắt đầu từ đâu. Bạn rất dễ cảm thấy choáng ngợp khi tương tác kết nối, dễ đi vào lối mòn, lặp đi lặp lại các dáng, khách mất tự nhiên. Mình viết bài này để giúp đỡ một số bạn còn hơi lan man một chút kiến thức, kinh nghiệm mong nhưng người cần sẽ có 1 kim chỉ nam, tiến thêm 1 bước trên con đường tạo phong cách riêng cho mình. KẾT NỐI VỚI KHÁCH HÀNG THÔNG QUA CÁC DÁNG CHỤP Bạn có thể dễ dàng làm điều này, chỉ cần có 1 chút kiến thức về ngôn ngữ cơ thể. Khi chụp những cặp đôi mình thường có 1 quy tắc, hạn chế TUYỆT ĐỐI mọi cử chỉ đứng im, tay luôn luôn dịch chuyển tương tác giữa hai người với nhau ( không đút túi quần ), có thể là cái vuốt tai, vén tóc, xoa vai… cầm nắm bộ phận của đối tác 😄 bất cứ thứ gì cũng được, để cho hai người chú ý đến những việc đó sẽ phần nào quên đi bạn, sẽ bớt đi chút ngại ngùng với người chụp ảnh. Nghe tưởng dễ, nhưng ít người làm được điều này, vì khi chụp các cặp đôi thường có xu hướng tạo dáng cứng đờ đứng im. Quy tắc này rất quan trọng để thể hiện sự tự nhiên và sự kết nối. Mọi thứ càng động thì hình càng trông tự nhiên. Hãy để ý thêm những bố cục những hình được tạo ra từ các vị trí của cơ thể để chụp.. 2. HÃY CHỤP TIẾP NGAY CẢ KHI ĐÃ CÓ ĐỦ NHỮNG HÌNH MÌNH CẦN Nhưng bức ảnh chân thật tình cảm nằm ngoài mong đợi, đôi khi đến từ những lúc mà chúng ta không lường trước được. Ví dụ khi đã chụp xong, chúng ta nói là xong, đã có nhiều hình đẹp, cặp đôi sẽ thở phào và thả lỏng cơ thể ra,trao nhau 1 nụ hôn hoặc cử chỉ nào đó, thì đó là khoảnh khắc chúng ta CẦN. Đôi khi bạn sẽ nắm bắt trước những tình huống này khi đã đủ kinh nghiệm chụp nhiều. Đừng bỏ lỡ nhưng khoảng khắc đó, 1 bức hình cưới tràn trề tình cảm nó đáng giá hơn gấp vạn lần 1 bức hình cưới show kĩ thuật của nhiếp ảnh gia. 3. NHỮNG KHOẢNH KHẮC KHÔNG THẤY MẶT Không phải tất cả những bức không thấy mặt là không thể hiện được gì. Những khoảnh khắc không có mặt cũng có thể tạo ra cảm xúc cho người xem. Hãy thử chụp những cái chạm, bóng những bộ phận cơ thể trên hai người. Ngôn ngữ có thể là chìa khoá để thể hiện bức hình có cảm xúc hay không và giúp đa dạng phong phú bộ hình. 4. SỰ TỰ TIN TRONG VIỆC ĐIỀU KHIỂN KHÁCH HÀNG. Giờ chắc cũng đã qua thời hai người đứng ôm nhau cứng đơ rồi chụp rồi. Nên điều mình nghĩ quan trọng với mình trong cách dẫn dắt hai người kết nối được với nhau trước tiên mình HÃY LUÔN TỰ TIN. Mình biết rất nhiều bạn vẫn chưa thực sự tự tin khi hướng dẫn khách làm theo mình. Thực hành chuyển từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc tiếp theo 1 cách thoải mái và từ tốn để cặp đôi cảm thấy không bị ngợp là đang phải diễn. Điều này bạn phải chuẩn bị sẵn những gì dự định làm trước buổi chụp,chứ đừng đợi trong khi chụp mới nghĩ. Hãy thử 1 loạt các posing mà bạn biết, không ai giống ai nên mỗi cặp đôi sẽ thể hiện ra 1 kết qủa khác nhau. Cùng một tư thế, nhưng khi xoay chuyển tay,góc hoặc đơn giản là nụ cười đã ra 1 kiểu khác, đừng ngại thử, đừng ngại phá cách. ( tất nhiên phải đủ hình an toàn trước đã nhé, không là dính phốt đấy ) Tips nhỏ : Khi bắt đầu buổi chụp, mình thường chụp những kiểu đơn giản trước, để thám thính khả năng bắt nhịp của cặp đôi bằng những pose đối diện với nhau ,để họ nhìn vào mắt nhau xem có ngại ngùng hay đụng chạm nhau nhẹ hàng hay mạnh bạo. Nếu họ ngại nhau nhiều thì mình sẽ chụp những poses không quá vồ vập, còn ngược họ rất thoải mái thì bạn biết phải làm gì rồi đấy. Làm từ chậm đến nhanh. Quy trình đơn giản này tạo cảm giác dễ dàng và thú vị cho họ, để họ không thấy nản hay thất vọng với những pose mà họ ko làm được. Hãy khen nhiều hơn, mặc dù có thể ảnh chưa đẹp, một chút động viên cũng không chết ai.
Phân biệt giữa quay phim và làm phim đang là chủ đề thu hút khá nhiều sự quan tâm. Cùng là một video với mục đích giống nhau nhưng thực tế không phải chúng đều được sản xuất theo 1 quy trình. Quay phim là gì? Quay phim là một hình thức sử dụng các thiết bị thông minh hoặc máy quay và các thiết bị phụ trợ như Gimbal, Tripod nhằm ghi lại các hoạt động, sự vật, sự việc diễn ra để lưu giữ kỉ niệm. Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu lưu giữ hình ảnh trong các dịp đặc biệt như cưới hỏi hay các sự kiện, hội nghị cũng cao hơn, do vậy quay phim phát triển và trở thành một nghề dịch vụ… Làm phim là gì? Mới nghe qua sẽ rất nhiều người nhầm lẫn làm phim là quay phim, có lẽ bởi sản phẩm của cả 2 cách thức này đều là định dạng video. Tuy nhiên, thực tế làm phim đòi hỏi người tham gia phải có những kiến thức và kỹ thuật nhất định chứ không chỉ đơn thuần là ghi lại các hoạt động đời thường. Hiểu một cách đơn giản, làm phim là một quá trình kết hợp bởi nhiều yếu tố âm thanh, ánh sáng, kỹ thuật quay,.. được tạo thành bởi một ekip gồm nhiều người đảm nhiệm các vị trí chức năng khác nhau như đạo diễn, tổ chức sản xuất, quay phim, họa sĩ,… Sự khác nhau giữa quay phim và làm phim Sự khác biệt về nội dung Nếu như quay phim có thể “ngẫu hứng” với các cảnh quay đời thường hoặc chỉ đơn giản là một chuỗi các hoạt động hay câu chuyện kể đơn thuần thì làm phim đòi hỏi có sự đầu tư về nội dung, ý tưởng, truyền tải một thông điệp hoặc thể hiện một ý nghĩa nhân văn nhất định nào đó. Thông thường, làm phim chuyên nghiệp sẽ bao gồm các bước theo quy chuẩn như: Tiếp nhận Brief từ khách hàng, định hướng sáng tạo nội dung, phát triển concept, idea và xây dựng kịch bản chi tiết, kịch bản phân cảnh. nội dung được xây dựng phải đảm bảo sự thống nhất, có sự kết nối, xoay quanh chủ đề ban đầu. Để có thể tạo ra được một kịch bản hấp dẫn, người làm nội dung cần có sự đầu tư, sáng tạo và tạo ra những nút thắt – mở hợp lý, lôi cuốn. Các sản phẩm được tạo ra trong quá trình làm phim sẽ đòi hỏi cao hơn về mặt thẩm mỹ với nội dung thiết thực, có ý nghĩa. Một số sản phẩm sẽ mang tính nghệ thuật và thể hiện những ẩn ý riêng của doanh nghiệp hoặc người làm nội dung. Sự khác biệt về kỹ thuật Tùy từng mục đích hay điều kiện cá nhân mà người quay phim sử dụng các dòng máy quay khác nhau. Thông thường với các video đơn giản hay phục vụ nhu cầu cá nhân, gia đình, các máy quay cầm tay, nhỏ gọn, giá thành ở mức trung bình rất được ưa chuộng như Sony HDR PJ, Canon Vixia HF200, GoPro HERO3 Black Edition,.. hoặc sử dụng các thiết bị thông minh sẵn có, được cài đặt sẵn các thiết bị camera thông minh như Iphone X, Samsung Galaxy S10 Ngoài thiết bị quay, các sản phẩm hỗ trợ đơn giản khác thường được sử dụng như chân máy, thiết bị chống rung: Tripod, Gimbal, MonoPod,… Đối với dịch vụ làm phim chuyên nghiệp, để đảm bảo có những thước phim có độ phân giải 2k, 4k hoặc video dữ liệu dưới dạng RAW có chất lượng tốt nhất thì yêu cầu các thiết bị được sử dụng thường phải là những máy quay chuyên dụng. Các sản phẩm này thường là những máy quay khá đồ sộ, đáp ứng được những chức năng hiện đại như chíp cảm biến CMOS độ phân giải cao, đem lại hình ảnh rõ ràng, sắc nét, thậm chí là ở cả trong những điều kiện thời tiết không thuận lợi, thiếu ánh sáng; hay các ống kính zoom tích hợp chức năng kiểm soát vòng ống kính riêng và phóng to, các ống kính có thể sử dụng trong chế độ tự động với trình điều khiển servo… Không chỉ có các thiết bị quay hiện đại, việc tạo nên một shot quay đẹp, chất lượng với các thước phim sống động, chân thực cũng cần rất nhiều các thiết bị và ekip hỗ trợ khác như: Các thành viên sản xuất: nhà sản xuất, đạo diễn, quản lý sản xuất, diễn viên, trợ lý âm thanh, ánh sáng, D.O.P,… Các thiết bị thu âm trực tiếp, thu âm hiện trường, mic gài, thiết bị hỗ trợ ánh sáng, kỹ thuật ánh sáng, thiết bị phụ trợ (dolly, Boom, Flycam, Steadicam,…), thiết kế bối cảnh,… Như vậy có thể thấy quá trình làm phim có sự đầu tư công phu về thiết bị, kỹ thuật và cũng đòi hỏi những người tham gia cần có trình độ, kiến thức chuyên môn cũng như con mắt nhìn đầy “nghệ thuật” Kết luận Đừng bao giờ nhầm lẫn giữa những người quay phim đơn thuần và những người làm phim chuyên nghiệp. Bởi sự đầu tư về nội dung và kỹ thuật, thiết bị sẽ ảnh hưởng tới chất lượng sản phẩm cuối cùng và tiêu tốn những chi phí hoàn toàn khác nhau. Đó là điều dễ hiểu khi mà cùng là một TVC quảng cáo nhưng có những sản phẩm được sản xuất với mức kinh phí chỉ từ 20 đến 30 triệu nhưng có những sản phẩm lại tiêu tốn đến 200 -300 triệu của người sản xuất.
Ngày nay, chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những bức ảnh với bố cục cân bằng một cách hoàn hảo trên mạng xã hội với những hashtag nổi bật như #symmetricalmonsters, #symmetrykillers hay #symmetryhunters trên Instagram. Trọng lượng thị giác (visual weight) Các nhà tâm lý học nhận thức như Rudolf Arnheim (1904-2007) đã dành hàng thập kỷ để nghiên cứu về sự cân bằng trong nghệ thuật. Tuy nhiên ở đây, chúng ta chỉ cần hiểu đơn giản rằng sự cân bằng, một phần nào đó, bị ảnh hưởng bởi trọng lượng thị giác (đơn giản hơn, có thể hiểu nôm na là mức độ thu hút của một vật). Trọng lượng thị giác của một vật có thể phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó bao gồm các yếu tố chính sau: Kích cỡ. Đối tượng lớn hơn có vẻ nặng hơn. Màu sắc. Đối tượng màu đỏ nặng hơn đối tượng màu xanh lam. Màu đậm nặng hơn nhạt. Độ chi tiết. Đối tượng được lấy nét trong một bức ảnh có thể nặng hơn những đối tượng không sắc nét. Đối tượng nhiều chi tiết nặng hơn đối tượng ít chi tiết. Vị trí trong khung ảnh. Trọng lượng của một đối tượng cũng thay đổi tùy theo vị trí của nó trong khung ảnh. Các đối tượng ở gần các cạnh có vẻ nặng hơn các đối tượng ở gần tâm. Nhóm. Các đối tượng riêng lẻ có vẻ nặng hơn những đối tượng được nhóm gần gũi với những đối tượng khác Hình khối. Các hình dạng thông thường có nhiều khả năng cho cảm giác nặng hơn các hình dạng bất thường. Bố cục của bức ảnh được coi là cân bằng khi được chia làm hai phía giống hệt nhau hoặc có trọng lượng thị giác tương đương nhau, nhờ đó mà cả hai phía đều có thể thu hút mắt nhìn của chúng ta với mức độ như nhau. Ngược lại, khi bố cục không cân bằng, một phía của bức ảnh sẽ có trọng lượng thị giác cao hơn so với phía còn lại. Cả hai kiểu bố cục này đều có những điểm mạnh nhất định, tùy vào phong cách và ý nghĩa mà nhiếp ảnh gia muốn truyền tải thông qua bức ảnh của mình. Ở trong rất nhiều tác phẩm, bức ảnh thể hiện sự cân bằng đến hoàn hảo, đặc biệt là cân bằng hai bên, khi mà bố cục bức ảnh được chia đôi và có trọng lượng thị giác được chia đều nhau ở hai phía. Vì bản thân cơ thể chúng ta cũng có sự đối xứng, nên những tác phẩm nhiếp ảnh như vậy thường sẽ rất thu hút đối với con người chúng ta. Cân bằng đối xứng (symmetrical balance/formal balance) Cân bằng đối xứng (hay đôi khi còn được gọi là cân bằng chính thức) được coi là “xuất phát điểm” của rất nhiều người “chân ướt chân ráo” bước vào sự nghiệp chụp ảnh cân bằng. Gần giống với những gì đã được đề cập ở phía trên, một bức ảnh cân bằng đối xứng là khi bên trái và phải của bức ảnh gần như giống hệt nhau. Thực ra không phải lúc nào hai phía của bức ảnh cũng đối xứng nhau một cách hoàn hảo (tính theo từng pixel), nhưng những bức ảnh đối xứng như vậy xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ khuôn mặt con người, các công trình kiến trúc cho đến cảnh quan thiên nhiên. Trong bức ảnh phía trên, nhiếp ảnh gia đã ứng dụng cân bằng đối xứng để diễn tả sự tĩnh lặng của đầm hoa súng. Cân bằng đối xứng không hẳn là quy tắc mà mọi nhiếp ảnh gia phải thực hiện, nhưng trong những trường hợp cần thiết, đây lại là công cụ rất sáng tạo và đáng để vận dụng. Những tác phẩm có bố cục đối xứng thường đem đến cảm giác nhẹ nhàng và bình yên. Đó là lý do tại sao chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy bố cục này trong các tác phẩm mang tính tôn giáo. Cân bằng mảnh ghép - nhịp điệu (mosaic balance) Khi nói tới cân bằng, người ta cũng nghĩ tới cân bằng ghép mảnh (mosaic balance). Những bức ảnh với bố cục kiểu cân bằng ghép mảnh thường giống với các thiết kế hay tác phẩm nghệ thuật trừu tượng (chẳng hạn như các bức tranh của Jackson Pollock). Chúng “quyến rũ” người xem bằng những chi tiết hình thù và màu sắc lặp lại một cách cân bằng. Cân bằng hướng tâm (radial balance) Cân bằng hướng tâm đôi khi được coi là giống với cân bằng đối xứng. Các tác phẩm cân bằng hướng tâm thường có bố cục tròn với tâm bắt đầu từ trung tâm của bức ảnh. Chúng ta có thể tìm thấy bố cục này ở nhiều vật khác nhau, chẳng hạn như bông hoa, ốc biển, trong các tòa nhà hay vệt sao chạy trên bầu trời (star trails). Vì vậy, cân bằng hướng tâm vẫn luôn được các nhiếp ảnh gia chụp ảnh thiên nhiên và kiến trúc tin tưởng và áp dụng. Tại sao người ta chọn áp dụng quy tắc một phần ba thay vì cân bằng đối xứng? Đó là vì có rất nhiều tác phẩm nhiếp ảnh áp dụng quy tắc một phần ba nhưng có bố cục không đối xứng. Bố cục những bức ảnh đó không đối xứng, nhưng cả hai phía của bức ảnh vẫn có trọng lượng thị giác tương đương nhau. Để có một tác phẩm như vậy, nhiếp ảnh gia có thể kết hợp các yếu tố được đề cập phía trên (kích cỡ, màu sắc, kết cấu…) Chẳng hạn như với bức ảnh phía trên, chủ thể của bức ảnh đứng ở phía bên phải. Điều này có thể khiến mắt chúng ta phân tâm và không tập trung vào trung tâm bức ảnh nữa. Tuy nhiên, chiếc váy đỏ bên trái lại tạo ra điểm nổi bật ở phía đối diện, khiến bức ảnh năng động nhưng lại rất cân bằng. Ngoài ra, chiếc váy cũng tạo ra sự đối xứng với bức tường đỏ ở phía sau. Nếu trong bức ảnh không có chiếc váy đó, trọng lượng thị giác sẽ rơi về phía bên phải - nơi có cả người mẫu lẫn bức tường đỏ. Tương tự với bức ảnh phía trên, hình ảnh đứa trẻ chạy ra từ phía bóng tối nằm ở phía bên phải bức ảnh. Vậy nhưng nhờ hình ảnh hai đứa trẻ khác nhỏ hơn và ngồi trong phòng sáng, nhiếp ảnh gia đã tạo ra sự cân bằng cho bức ảnh. Nếu bị cắt bỏ đi chi tiết ô vuông ánh sáng nơi có hai đứa trẻ đang chơi đùa, bức ảnh sẽ gần như… nghiêng hẳn về bên phải. Ảnh cân bằng là như vậy, mọi chi tiết trong tác phẩm đều không thừa thãi và có một dụng ý nào đó. Bố cục không cân bằng liệu có ý nghĩa? Đương nhiên, tất cả những điều trên không phải để chứng minh rằng các nhiếp ảnh gia sẽ chẳng bao giờ chụp những bức ảnh với bố cục không cân bằng. Ngược lại, bố cục không cân bằng thậm chí còn có thể rất “quyền lực” nếu được áp dụng một cách hợp lý. Một trong những tác phẩm gây xôn xao dư luận nhiều nhất là bức The Falling Soldier (Người lính gục ngã) của phóng viên Robert Capa trong Cuộc Nội chiến Tây Ban Nha. Rõ ràng là ai nhìn vào cũng có thể nhận thấy bố cục của bức ảnh không cân bằng: phía bên trái là hình ảnh người chiến sĩ vừa bị đạn bắn và hy sinh, còn bên phải không có gì ngoài bầu trời và khoảng đất trống. Thông thường, sự cân bằng trong bố cục có thể giúp dịu bớt cảm giác sợ hãi, nhưng đó không phải là những gì Capa đã làm. Người ta đồn rằng Capa thậm chí còn không nhìn vào kính ngắm của máy ảnh khi chụp bức hình đó. Chẳng có gì ở phía đối diện với người chiến sĩ trong bức ảnh, không cây không cỏ, không chim muông hay mặt trời. Nhưng cũng có thể trong bối cảnh bạo lực như thế này thì việc tạo ra một bố cục cân bằng sẽ không phù hợp. Kiểu bố cục này không phổ biến trong giới nhiếp ảnh, nhưng nó thực sự có thể đem lại nhiều cảm xúc cho người xem. Trong bức ảnh The remnants of childhood (Dư âm tuổi thơ) phía trên, Sameer Al-Doumy cũng làm điều tương tự. Bức ảnh là một phần trong tư liệu về Cuộc Nội chiến ở Syria do Sammer Al-Doumy thực hiện. Trong bức ảnh, chú gấu bông lớn màu hồng sáng là chủ thể, khiến trọng lượng thị giác của bức ảnh rơi vào phía bên phải nhiều hơn. Bố cục không cân bằng này đem lại cảm giác đổ vỡ và bất ổn, mà trong trường hợp này là tuổi thơ tan vỡ giữa những cuộc xung đột. Trên thực tế, sự cân bằng trong nhiếp ảnh đôi khi cũng có thể mang tính chủ quan. Có nhiều yếu tố khác nhau có thể ảnh hưởng đến trọng lượng thị giác và tính cân bằng của bố cục trong bức ảnh. Ví dụ, nỗi sợ hãi hay niềm mong mỏi của cá nhân có thể tác động tới nhận thức của chúng ta về sự cân bằng. Bố cục cân bằng hay không cân bằng là điều quan trọng vì nhiếp ảnh gia có thể tận dụng chúng để truyền tải ý nghĩa lớn lao hơn tới người xem. Mỗi khi ta nhìn vào một bức ảnh nào đó, nhận thức và những trải nghiệm cá nhân sẽ giúp ta hiểu hơn thông điệp của tác giả qua tác phẩm. Vì nhiếp ảnh và tâm lý học nhận thức vẫn không ngừng phát triển, vậy nên chúng ta có thể khám phá ra những cách mới mẻ để thành thạo hơn trong việc vận dụng bố cục cân bằng hay không cân bằng trên sự nghiệp nhiếp ảnh. Mỗi lần chụp ảnh, bạn có thể chụp thử một vài góc khác nhau và đưa vào máy tính để nghiên cứu. Hãy xem điều gì sẽ xảy ra nếu bạn “cắt xén” để điều chỉnh lại bố cục, hay chỉnh sửa một chút màu sắc, thay đổi độ đậm nhạt hay độ bão hòa màu để tạo sức hút cho những vùng cụ thể nào đó trong bức ảnh.